Nghề thẩm phán

Nghề Thẩm phán

Tập san Tập san 70 năm Ngày thành lập TAND

Tôi trở thành công chức Nhà nước từ năm 1982. Đến ngày 01/5/1993 tôi chuyển sang ngành Tòa án. Lúc đầu, tôi chuyển nghề để cho phù hợp với điều kiện và hoàn cảnh của gia đình, nhưng khi vào với nghề tôi thấy say mê, thích thú. Từ đó, tôi bắt đầu đầu tư cho nghề. Những ngày đầu tiên công tác tại TAND thị xã Tam Kỳ, nay là thành phố Tam Kỳ, tôi được phân công rất nhiều nhiệm vụ:  từ Thư ký kiêm Kế toán; cán bộ thi hành án hình sự, kể cả thi hành án dân sự, giúp Chánh án tổng hợp công tác thi hành án dân sự để bàn giao cho Uỷ ban nhân dân thị xã từ ngày 01/7/1993. Cơ quan tôi có 03 cán bộ đi học tại chức, nên tôi phải làm cả những công việc của họ.

Thời gian đầu công việc mới mẻ nên hơi bở ngỡ, công việc lại nhiều nên thôi thúc tôi phải đặt ra kế hoạch, tự học hỏi và làm việc phải khoa học, nhiệt tình mới mong hoàn thành tốt nhiệm vụ. Tôi xin phép lãnh đạo cơ quan, mang tất cả hồ sơ đã giải quyết ra nghiên cứu, mỗi loại án chọn một số hồ sơ, ngồi nghiên cứu trong lúc gọi là rảnh rỗi. Tôi vừa làm, vừa nghiên cứu, cứ thế ngày tháng trôi qua, tôi dần dần làm quen được với công việc được giao, còn công việc kế toán thì đã quen rồi và sắp xếp làm ngoài giờ, chỉ trừ việc giao dịch rút tiền, chuyển tiền, thanh toán với cán bộ, công chức hay khách hàng thì làm trong giờ.

Nghề thẩm phán
Đồng chí Bùi Xuân Liêm – Chánh tòa Tòa Hành chính tại Hội nghị tập huấn nghiệp vụ HTND hai cấp tỉnh Quảng Nam đợt II – năm 2014

Trong quá trình làm việc, lãnh đạo thấy tôi có tinh thần làm việc nhiệt tình đầy trách nhiệm, luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ cơ quan giao. Lãnh đạo cơ quan đề cử tôi đi học đại học Luật tại chức. Qua 04 năm vừa công tác, vừa đi học, tôi được Chủ tịch nước bổ nhiệm làm thẩm phán TAND thị xã Tam Kỳ ngày 05/9/1997. Ngày mà Sở Tư Pháp tổ chức lễ công bố và trao quyết định bổ nhiệm, tôi được vinh dự đại diện cho 05 Thẩm phán cấp huyện được bổ nhiệm đợt này phát biểu ý kiến mà lòng bồi hồi và vô cùng xúc động. Vì lần đầu tiên được nhận Quyết định của Chủ tịch nước, và cũng từ đây nhiệm vụ sẽ nặng nề hơn, trách nhiệm cao hơn. Tôi cũng hứa với cơ quan là sẽ cố gắng phấn đấu hoàn thành tốt nhiệm vụ mới.

Sau 05 năm làm công tác xét xử, với hơn 300 vụ án đã giải quyết, gồm các loại án: hình sự, dân sự, kinh tế, hành chính…Với những thuận lợi, khó khăn, vui buồn lẫn lộn, tôi thấy Nghề Thẩm phán thật đáng trân trọng nhưng cũng đầy gian lao, trong từng vụ án cụ thể tiếp xúc với người tham gia tố tụng để xác định sự thật khách quan của vụ án phải xác định được bản lĩnh nghề nghiệp, tư cách đạo đức, lòng nhiệt tình và tính nhân văn trong từng vụ án thì mới hoàn thành được nhiệm vụ, bảo đảm được quyền và lợi ích hợp pháp của công dân trên tinh thần thượng tôn pháp luật.

Nhiệm kỳ thứ hai đã đến, Chánh án TAND tối cao ký quyết định bổ nhiệm chứ không phải Chủ tịch nước như nhiệm kỳ đầu, tôi tiếp tục làm nhiệm vụ chưa được 01 năm, thì có Quyết định điều động về công tác tại TAND huyện Nam Trà My, một huyện miền núi cao mới được tái lập. Ngày 01/8/2003, tôi lên đường nhận nhiệm vụ mới, trụ sở cơ quan cách xa nhà gần 100 km. Như vậy, tôi lại phải xa nhà, xa vợ con, lặp lại “điệp khúc” mà tôi phải xin chuyển từ Trường Hành chính tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng về Tòa án Tam Kỳ, chỉ khác chăng là đoạn đường đi, về xa hơn, vất vả hơn.

Mặc dù điều kiện xa gia đình có khó khăn nhưng chấp hành quyết định của tổ chức, nên tôi tự tin nhận nhiệm vụ mới. Những năm tháng công tác tại huyện miền núi cao, rất vất vả, đầy khó khăn, nhưng bản thân tôi đã xác định và lắng lòng với lời nhạc “ … Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ để dành phần ai…”, nếu không ai đi đến vùng đất này, thì nhân dân tại đó họ sẽ càng khổ hơn, tại sao dân chịu được mà cán bộ của dân lại tìm cách ở thành phố, thị xã, đồng bằng. Vì vậy, tôi vui vẻ nhận nhiệm vụ với lòng quyết tâm theo đuổi nhiệm vụ mới ở một vùng đất mới.

Qua quá trình công tác và được sự quan tâm của lãnh đạo cấp trên, đến ngày 16/2/2009 tôi nhận Quyết định của Chánh án TAND tối cao bổ nhiệm Thẩm phán TAND tỉnh Quảng Nam.

Qua hơn 11 năm làm Thẩm phán cấp huyện (Thẩm phán sơ cấp), lãnh đạo TAND cấp huyện, tôi thấy mình trưởng thành, vững chải hơn khi hàng ngày phải tiếp xúc với những người tham gia tố tụng trong các vụ án, phải giải quyết các vụ việc phức tạp, mâu thuẫn trong xã hội, những điều không mấy vui vẻ, nên đòi hỏi người Thẩm phán phải giữ vững tư cách đạo đức, bản lĩnh chính trị, nâng cao trình độ chuyên môn, nghiệp vụ, các kiến thức xã hội khác và điều quan trọng không thể thiếu được là lòng say mê nghề nghiệp, tính nhân văn trong từng vụ việc, biết tôn trọng và lắng nghe ý kiến của những người tham gia tố tụng thì mình mới giải quyết vụ việc một cách công minh, khách quan, khoa học đúng pháp luật, bảo đảm quyền và lợi ích hợp pháp của công dân, cơ quan, tổ chức, bảo vệ pháp chế xã hội chủ nghĩa, mới hoàn thành tốt nhiệm vụ vẻ vang mà Đảng và Nhân dân giao phó, góp phần ổn định an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội, thúc đẩy kinh tế – xã hội địa phương phát triển.

Trải qua hơn 06 năm làm Thẩm phán TAND cấp tỉnh (Thẩm phán trung cấp), lãnh đạo Tòa chuyên trách, phòng nghiệp vụ; lại phải qua một chặng đường mới, tuy cũng là việc giải quyết án như cấp huyện, nhưng có nhiều điều khác, việc tiếp xúc với những người tham gia tố tụng nhiều vụ việc khác hơn về trình độ, tính phức tạp và dĩ nhiên việc áp dụng Điều luật cụ thể cũng có nhiều cái khác. Vì vậy, đòi hỏi người Thẩm phán phải tiếp tục đổi mới cách nhìn nhận, đánh giá. Bản thân cần phải nâng cao năng lực chuyên môn, kiến thức xã hội, cái quan trọng nhất của người Thẩm phán là phải giữ vững tư cách đạo đức nghề nghiệp, phẩm chất của một Thẩm phán để giải quyết tốt các loại án khi được giao, và tôi luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Qua hơn 32 năm công tác ở cơ quan nhà nước, trong đó có 22 năm công tác ở hệ thống TAND, hơn 17 năm làm Thẩm phán tôi thấy “Nghề Thẩm phán” là một nghề đặc biệt, bởi tính phức tạp của công việc mà mình giải quyết, đòi hỏi ở người Thẩm phán cần phải có một trình độ chuyên môn cao, đạo đức trong sáng và phải có một tấm lòng, trái tim nhân hậu – đó chính là niềm tin nội tâm của người Thẩm phán, luôn luôn tôn trọng nhân dân và biết lắng nghe ý kiến của những người tham gia tố tụng thì mình mới đủ cơ sở để nhận định, đánh giá vụ việc một cách toàn diện, khách quan, công minh và đúng pháp luật. Từ đó, mới đưa ra một phán quyết chính xác, đúng pháp luật, đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp của mọi chủ thể khi tham gia tố tụng tại Tòa án, góp phần xây dựng một xã hội công bằng, văn minh, tiến bộ, đưa xã hội phát triển một cách thịnh vượng, hiện đại, và bền vững; chung tay cùng toàn thế giới xây dựng một thế giới không bạo lực, không vũ trang, mọi người được sống trong tình thương yêu và hạnh phúc; mọi người được hưởng thụ đầy đủ thành quả lao động của mình mà không có xung đột hay tranh chấp. Thiên hạ an bình, tình người mênh mông lan tỏa, Nghề Thẩm phán và người làm Thẩm phán trực tiếp giảm dần và xã hội sẽ ngày càng phồn vinh, văn minh và hạnh phúc.

Bùi Xuân Liêm
Chánh tòa Tòa Hành chính TAND tỉnh Quảng Nam

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *